Đầu xuân, đáng lẽ trời phải trong xanh, gió nhẹ, biển êm, nhưng thực tế thì ngược lại. Vừa rời khỏi cửa biển, con ghe nhỏ chồm lên rồi sụp xuống như đang cưỡi lưng một con mãng xà khổng lồ. Sóng vỗ dồn dập, gió bấc quất vào mặt rát bỏng. Giữa tháng Giêng, gió thổi cỡ 10km/h cũng đủ làm nước tạt ướt sũng từ đầu đến chân.
15h15, đến điểm câu. Neo ghe. Mười lăm phút sau, chiếc ghe bắt đầu ổn định – theo kiểu chòng chành, lắc lư nhưng vẫn còn trong tầm kiểm soát. Cẩn thận bước đi, vì chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể “đáp” xuống lòng biển bất cứ lúc nào.
Hỏi thăm ghe bạn, họ câu chì nặng từ 6-7,5kg. Cảm giác vừa nể vừa ngán. Nhưng đã ra đây rồi, chẳng lẽ sợ mà không chơi?
16h, thả chì. Nhìn đùm chì nặng nề rơi xuống đáy biển mà lòng thấp thỏm. Nếu chẳng may đứt dây thì coi như mất toi 300 nghìn đồng. Đúng như linh cảm, 16h30, dây cũ không chịu nổi lực kéo, nổ “pe” một phát. 300 nghìn vừa chìm xuống đáy biển trong tích tắc. Chưa kịp hoàn hồn, 10 phút sau, anh bạn đồng hành phía sau lái trúng cá lớn, nhưng rồi cả cá lẫn chì đều biến mất. Chưa đầy 15 phút, một người khác lại tiếp tục gặp sự cố, dây câu đứt, đám chì sắt lại rơi xuống lòng đại dương.
17h15, ăn cơm chiều. Chủ ghe nấu ngon bất ngờ: canh sườn nấu bí chanh, cá ngừ kho keo, rau sống tươi mát. Nhưng vì mải ăn, không để ý nước ròng, dây câu chùng, khi nhận ra thì đã dính rạn. Lại thêm một chùm lưỡi câu mất tích!
Nản! Đắp chăn đi ngủ, mai tính tiếp.

NHỜ BÀ CẬU THƯƠNG!
Dân biển nói chung, dân câu nói riêng, mỗi khi trúng cá đều bật ra câu cửa miệng: “Nhờ Bà Cậu thương!”. Câu cá là chuyện hên xui, có người gọi đó là “làm ruộng gặp chầu, đi câu gặp chỗ”, nhưng ngay cả khi đã gặp chỗ ngon, chưa chắc đã thắng. Có những chuyến câu, ghe bạn xung quanh kéo cá liên tục, còn mình ngồi chờ dài cổ vẫn chẳng thấy một cú táp nào. Mà cá táp rồi cũng chưa chắc ăn, có khi đứt thẻo, tuột lưỡi, thậm chí vừa chạm mặt nước, nó vẫn đủ sức vẫy tay… chào tạm biệt!
Và chuyến câu đầu năm của chúng tôi cũng rứa!
CUỘC CHIẾN BẮT ĐẦU
Đêm ấy, lưới đánh dày, chủ ghe quyết định cảo neo chạy vào gần bờ hơn để dễ câu. Ngoài trời tối đen, từng cơn sóng lùa vào mạn ghe, gió biển hun hút. Tôi lồm cồm ngồi dậy, tiếp tục tóm thẻo, cột lưỡi trong sự bồn chồn. Không thể chờ đợi lâu hơn nữa, phải liều thả câu!
Gần 21h, đầu cần khẽ rung hai cái. Nghĩ là cá nhỏ, tôi bấm máy kéo lên. Mười mét, đầu cần vẫn chỉ rung nhẹ. Nhưng rồi—bất ngờ! Cần câu cong vút, sợi dây siết căng như dây đàn, báo hiệu một cuộc chiến cam go. Cá vùng vẫy, quẫy đuôi chạy trốn, máy câu liên tục bị ngắt do tôi chỉ dám dùng 1/3 công suất. Giữ cần, điều chỉnh máy, tôi kiên nhẫn kéo từng chút một. Cuối cùng, chú cá cam cũng chịu thua, nổi lên mặt nước!
Không khí trên ghe như bùng nổ. Tiếng reo hò, tiếng cười vang lên xua tan cái lạnh đêm biển. Một dấu hiệu tốt: có cá! Chắc chắn điểm này sẽ thắng!
Mười phút sau, anh bạn ngồi cạnh tôi lại lên cá. Cuộc chiến giữa cá và máy điện diễn ra gay cấn. Ai cũng hồi hộp dõi theo. Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu…
“Sẩy rồi!” – Giọng chú em ngồi sau lái lầu bầu. Gần 23h, anh bạn bên cạnh lại lắc đầu với câu nói y hệt.

HIỆP HAI
23h30, cơn buồn ngủ kéo đến, tôi quyết định gửi cần đi ngủ, mặc kệ những cơn sóng vẫn thì thầm ngoài kia. Nhưng khi đang chìm vào giấc mơ biển cả, bỗng có tiếng gọi gấp gáp:
“Anh Dũng ơi, dậy, dậy… cá ăn!”
Như có dòng điện chạy qua người, tôi bật dậy, bung mền, lao vào trận chiến hiệp hai. Lần này, con cá hiền hơn, có vẻ nó đã chấp nhận số phận. Chỉ sau vài phút giằng co, nó nhanh chóng đầu hàng.
1h sáng, sóng vẫn rì rào, gió vẫn thổi, tôi lại gà gật chờ đợi… chờ xem Bà Cậu có thương thêm lần nữa không!
(Trích bài của Lê Văn Dũng 1 cần thủ kỳ cựu của thú câu khơi)